Thứ Tư, Tháng Tám 10, 2022
HomeThơ chọn lọcThơ hay về làng quê đất nước con người Việt Nam

Thơ hay về làng quê đất nước con người Việt Nam

Hình ảnh làng quê luôn bình dị, gần gũi, nhân hậu là những hình ảnh cây đa, giếng nước, mái đình, dòng sông, con đò và những người mẹ vất vả đã được truyền từ đời này sang đời khác trong tâm hồn người Việt Nam. Hôm nay, meothathay xin trân trọng giới thiệu đến các bạn những bài thơ về làng quê đất nước con người Việt Nam qua bài viết dưới đây, hãy đọc và cảm nhận nhé!

Thơ hay về làng quê đất nước con người Việt Nam

CHỢ QUÊ
Thơ Phạm Hùng

Đàn gà nhỏ ngẩn ngơ tìm bóng Mẹ
Cụm dong giềng xơ xác lá chiều qua!

Bãi đất trống nơi đầu làng rộn rã
Khi giọt sương vẫn còn đọng trên cành
Quê tôi đấy mỗi ngày phiên tháng chạp
Rất ồn ào đẩy nhịp sống thêm nhanh.

Tiếng cười nói rộn ràng gây náo nhiệt
Người hỏi mua, kẻ mời bán không ngừng
Quả bưởi lớn còn nguyên cành vàng ruộm
Buồng chuối kìa cao phải đến ngang lưng.

Mớ cải bẹ nom mỡ màng xanh mướt
Củ su hào nguyên phấn trắng tròn xoe
Cà chua đỏ nhìn mịn màng căng mọng
Những mớ hành đâu kém nõn nà khoe.

Cành ly trắng đang vươn mình kiêu hãnh
Gốc đào phai trổ lộc biếc mượt mà
Những bông cúc luôn nhẹ nhàng êm dịu
Những đóa hồng lại đài các kiêu sa.

Mấy đứa trẻ mon men ngồi xem chữ
Cụ đồ già mài mực hạ tứ thơ
Cô bán vải luôn mồm rằng lụa tốt
Mấy chàng trai thấy gái đẹp… lượn lờ.

Non thúng nếp Mẹ đong về gói bánh
Bán đôi gà, mua thịt lợn làm nhân
Vài ký đỗ, cân miến cùng hoa quả
Ồ thì ra… Tết Nguyên Đán đã gần.

Những ký ức của một thời con trẻ
Chờ bánh chưng, mong áo mới… ùa về
Vẫn xuôi ngược giữa dòng đời hối hả
Nay đắm chìm trong một góc chợ quê.

Miền kí ức Cà Mau

Thơ: NS Lâm Bình

Sắc hoa hồng dịu ngọt giữa miền Tây
Cùng nhẹ bước về tìm quá khứ…
Nơi ta sinh là nơi ta gìn giữ
Tháng năm hồn đất hoá anh hùng

Cà mau ấy! Một phần đời Cha Mẹ
Theo chiến khu xưa lừng lẫy oai hùng
Đất tạc dáng con người thành chiến sỹ
9 năm trường kỳ nào có xá chi!

Ngày xuống tàu đi về miền Bắc ấy….
Có ai ngờ đằng đẵng 21 năm
Con đỏ hỏn trong vòng tay Mẹ ẵm
Mênh mông chuyến tàu vượt trùng dương….

Hơn 60 năm con trở về đất Mũi yêu thương
Lặng tìm …ký ức dấu thời gian còn đọng lại
Nặng trĩu niềm riêng khắc khoải…
Còn gì trong khoảng mong manh?

Bến đò xưa, hốc đá rêu xanh
Nơi Mẹ đã sinh con trong cơn vật vã….
Chiếc thuyền nhỏ đơn côi còn nấn ná…
Lưu lại tấm lòng muôn chiến sỹ chắn che.

Tháng 4 con về kỷ niệm cũ …lắng nghe
Nắng mới xôn xao…. Ánh cuời lấp lóa
Chói ngời những ngôi nhà uy nghiêm lộng lẫy
Đất đã tạo dáng hình ông chủ của hôm nay!

Con lắng nghe nhịp điệu của thời gian
Đang chuyển động nơi tận cùng Tổ quốc
Nơi sinh ra cũng là nơi có được
Hồn đất hôm nay rực rỡ ánh chiều hồng!

Thơ hay về làng quê đất nước con người Việt NamĐẤT MẸ TRÀNG AN
Thơ : Tony Bui

Anh trở về với
đất Mẹ yêu thương
Qua Tràng An* còn vương hình bóng cũ
Kỷ niệm xưa khắc trên cây cổ thụ
Một mối tình ấp ủ đã từ lâu

Ninh Bình* ơi
đẹp mãi mối tình đâu
Lương duyên nợ cau trầu nên chồng vợ
Anh tìm về trong nỗi niềm bỡ ngỡ
Theo cánh cò trở ký ức sang sông

Dấu yêu xưa còn giữ mãi hương nồng
Thấm vào anh trong lòng bao thương nhớ
Đất mẹ hiền lung linh ngàn hoa nở
Về Hoa Lư* rực rỡ cánh phượng rơ

Nghe đâu đây thoảng trong tiếng ru hời
Đàn con trẻ vui chơi diều no gió
Tím hoàng hôn bóng trải dài trước ngõ
Có em hiền đứng đó đợi chờ anh

QUÊ HƯƠNG ĐỔI MỚI
Thơ Đình Khải

Anh cùng em về với quê hương
Nơi gắn bó với chúng mình suốt thời thơ trẻ
Chợt nuối tiếc bao nhiêu kỷ niệm ngày còn bé
Anh ngóng tìm mà đâu còn nữa, em ơi

Còn đâu những hàng cau xóm trong, làng ngoài
Những đêm thơ ta vẫn đi nhặt từng trái rụng
Những hàng tre trưa hè mắc võng
Nay cũng chẳng còn thấy bóng lá xanh

Làng xóm bây giờ chẳng còn một nếp nhà tranh
Nhà cao tầng đã xây lên như phố
Đường bê tông đã trải dài từng con ngõ
Ô tô về tận cổng mỗi ngôi nhà

Đồng bãi bây giờ cũng chẳng còn rộng bao la
Chẳng còn những cánh cò bay qua, bay lại
Nhà cửa lấn dần những ruộng đồng, bờ bãi
Đâu rồi bờ mương những đêm xưa mình từng dạo chơi…

Dẫu vẫn biết dân quê mình đã đổi đời
Sao vẫn tiếc những kỷ niệm xưa nay không còn nữa
Thôi thì dẹp đi những hoải niệm đã thành xưa cũ
Mừng cho quê mình đang đổi thịt, thay da…

THƯƠNG LẮM CÀ MAU
Thơ Lê Hương

Em theo anh về đất mũi Cà mau
Một chiều hè nắng trong gió mát
Dòng sông Tam giang thuyền ghe xuôi ngược
Ngọt lịm câu hò Cái nước Đầm dơi

Em thương anh thương cả giọt mồ hôi
Cái mặn mòi của chàng trai xứ biển
Tiếng anh ca nghe sao mà ngọt lịm
Mát dịu lòng người giữa trưa nắng Năm căn

Giữa rừng U minh mòi mặn nghĩa tình
Hương tràm thoảng đưa tìm mắt ai trong lá
Anh nắm tay em ,tình yêu trên đất lạ
Bỗng thấy tim mình thương quá đất Cà mau

Em muốn hôn lên vầng trăng sao
Của Cà mau nơi có anh ở đó
Em muốn hôn ,hôn lên từng chiếc lá
Nơi có dấu anh qua ở những cánh rừng tràm

Anh đưa em về đất mũi quê anh
Cho yêu thêm từng ngọn sông tấc đất
Cho em yêu thêm trai miền tây chân thật
Ôi thương lắm quê mình thương lắm Cà mau

Nơi hương tràm đưa ta về bên nhau …

Thơ hay về làng quê đất nước con người Việt NamGÁI QUÊ
Thơ: Khánh An

Đem thương nhớ đến Long Châu*
Tìm em – người đã cùng nhau hẹn hò.

Quen em ở bến Đò Lo*
Níu tôi… Em dặn đầy đò chớ sang,
Đi đâu mà phải vội vàng
Hôm nay em đón sang làng em chơi.

Theo em từng bước bồi hồi
Quê em cũng giống quê tôi hiền hòa.
Lời ăn, tiếng nói mặn mà
Mới quen đã thấy… Khó xa em rồi.

Khó rứt nổi tiếng em cười
Tôi như lạc giữa những lời vu vơ…

Tiễn chân tôi ở chợ Chờ*
Dùng dằng trời đã mờ mờ sương giăng.
Thẹn thùng… Em khẽ nói rằng:
… Gái quê em vụng, đâu bằng quê anh.

MỜI ANH VỀ XỨ NẪU QUÊ EM
Thơ Hạ Như Trần

Anh có về Xứ Nẫu với em không ?
Mình cùng ngắm…đêm ôm vòng mặt biển
Ngoài Khơi ấy những ánh đèn ẩn hiện
Các đoàn thuyền đánh cá quyện trong đêm

Về đi anh…Xứ Nẫu rất êm đềm
BIỂN LONG THUỶ…nằm lặng im sóng hát
Thả chân trần mình cùng đi trên cát
Thật tuyệt vời…ta như lạc cõi mơ

Em đưa anh…đến thăm một nhà thờ
BẰNG LĂNG tím nơi giữ lưu sách cổ
Gần đó thôi GHỀNH ĐÁ trông ngồ ngộ
ĐĨA chất chồng qua bao độ thời gian
Mình sẽ ghé với SÔNG ĐÀ, NÚI NHẠN

Núi cùng sông ôm đến vạn nỗi lòng
Nhìn xuống phố…phố căng tràn nhựa sống
Đón gió ngàn như ảo mộng bồng lai
Mình ngược về vùng phố núi LA HAI

Nơi con gái với nhiều tài, nhiều sắc
Trong kháng chiến vùng đất này tan tác
PHÚ MỠ về…Chi Bộ Đảng đầu tiên
Mình xuôi nam…mũi ĐẠI LÃNH ngang nhiên

Tàu không số với hành trình vượt biển
Góp sức mình thành công trong cuộc chiến
Trang sử nhà vinh hiển khắp non sông
Mình cùng thăm bát ngát một cánh đồng

Gạo Tuy Hoà góp chiến công hiển hách
GÒ THÌ THÙNG nơi lưu danh sử sách
ĐẦM Ô LOAN con sò huyết ngọt lành
Còn nhiều lắm những danh lam thắng cảnh

Về nhé anh! về xứ Nẫu cùng em.

Thơ hay về làng quê đất nước con người Việt NamLÀNG QUÊ VIỆT NAM
( thơ Phan Huy Hùng )

Làng quê Việt Nam đổi bằng xương máu
Máu chảy thành sông
Xương chất cao thành núi
Hơn bốn nghìn năm không hề đòi hỏi
Tấm huân chương …

Chỉ có những tâm hồn
Vì dân vì nước
Từ làng quê mà ra
Yêu thương nhau như một nhà
Xây dựng xóm thôn đổi mới …

Ai bảo họ là nhà quê không biết ăn nói
Bảy mươi lăm phần trăm đồng ruộng quê mùa
Còn lại hai nhăm phần trăm a dua
Nếu dàn trận đánh
Ai sẽ thắng ?
Và ai sẽ thua ?

VỀ VỚI QUÊ ANH…!
Thơ: Phan Trung

Em có về thành phố nhỏ quê anh
Nơi phố núi có dòng sông xanh mát
Hang Pắc Pó đẹp như tranh thủy mạc
Núi hình người tạc tượng những vĩ nhân

Đất Cao Bằng luôn thắm đượm tình thân
Yêu tất cả những người dân Tổ Quốc
Trong tranh đấu thì không hề bạc nhược
Gan cùng mình khi Đất Nước lâm nguy

Anh Kim Đồng chẳng cần phải nghĩ suy
Vẫn tham chiến đâu có vì tuổi nhỏ
Đi dưới đạn mặc nhiên như không có
Người anh hùng quá rõ phải không em

Đến đây rồi em sẽ thấy yêu thêm
Thác Bản Giốc những đêm trăng lãng mạn
Con nước đổ mà nghe như tiếng hát
Ruộng bậc thang bát ngát những nương chè

Đến đây rồi…em sẽ lại được nghe
Đất Việt Bắc…an toàn khu Bác ở
Bao kế hoạch Người vạch ra từ đó
Đưa Nước mình vượt sóng gió từ đây…!

BÀN TAY CÔ THỢ KHẮC TRANH
Thơ Nguyễn Văn Chương

Làng em có lịch có lề
Cha sinh mẹ dưỡng có nghề làm tranh
Đất vui, cảnh đẹp, người thanh(1)
Bàn tay cô gái cũng thành tài hoa
Học nghề theo mẹ theo cha
Cầm ve(2) trổ ngọt như là bổ cau
Em qua trường vẽ nào đâu
Bàn tay cuốc bẫm cày sâu đất này
Tình em như cốc rượu đầy
Để tranh em khắc làm say lòng người.

Ván tranh gỗ thị canh rồi
Se se cơn bấc tháng mười gặt xong
Hiên nhà xếp giấy Yên Phong
Trải năm mầu điệp đem hong nắng chiều

Chờ tranh như đợi người yêu
Bờ sông một chạp dập dìu thuyền ai(3)

Còn em tay dẫu sần chai
Căm căm gió lọt canh dài quản đâu
Tượng hình suy ngẫm nông sâu
Long lanh khóe mắt mái đầu nghiêng nghiêng
Tích chung lời kể vẫn riêng
Chả ai bắt chước láng giềng nét tranh.

Là đây tháng tốt ngày lành
Hùng Kê, Đại Cát sang canh tiếng gà
Là đây cờ nghĩa Hai Bà
Vì dân, vì nước, vì nhà dấy binh
Là đây Tứ Quý, Nhị Bình
Là đây cung nghĩa, đàn tình Thạch Sanh…

Dễ gì khắc được vào tranh
Bàn tay Tố Nữ Thuận Thành hỡi ai!
Đường kim đã khéo vá vai
Chăn tằm ươm kén lại tài trồng dâu
Nón nghiêng em múa qua cầu
Đêm chèo anh ước dòng sâu nhặt hài
Gió đưa hương bưởi hương nhài
Trăng non như lược em cài tóc xanh.

Làm trai chả một mình anh
Muốn về làm rể làng tranh ĐÔNG HỒ…

Thơ hay về làng quê đất nước con người Việt Nam

Trên đây meothathay  đã chia sẻ đến các bạn những bài thơ về làng quê đất nước con người Việt Nam đầy cảm xúc gợi nhớ về một thời thơ ấu hạnh phúc. Giúp xoa dịu nỗi nhớ nhà của những người con xa xứ. Cùng theo dõi những bài viết ấn tượng trong chuyên mục Thơ chọn lọc mới nhất nhé!

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Bài viết hay nhất

DANH MỤC WEBSITE