Thứ Hai, Tháng Tám 15, 2022
HomeThơ chọn lọcNhững bài thơ phật giáo triết lý ý nghĩa nhất

Những bài thơ phật giáo triết lý ý nghĩa nhất

Những bài thơ phật giáo đầy triết lý sau đây sẽ giúp bạn suy nghĩ về những điều ý nghĩa, tích cực, bỏ qua những xô bồ, ồn ào hơn trong cuộc sống. Hãy cùng meothathay điểm qua một vài bài thơ hay này để cảm nhận nhé!

Những bài thơ phật giáo triết lý ý nghĩa nhất

Tuyển chọn bài thơ phật giáo hay nhất, triết lý nhất

Đạo Phật luôn hướng thiện, giải thoát con người khỏi những bộn bề của cuộc sống, đạo Phật có tác dụng giáo dục, tu dưỡng đạo đức, tâm hồn cho muôn loài. Thơ hay của Phật giáo cũng mang màu sắc này.

Thơ phật giáo số 1

Nguyện đem tất cả chân tình
Hiến dâng đời đạo nhân sinh cõi này
Nguyện làm được việc gì hay
Giúp cho nhân thế mỗi ngày tốt hơn

Nguyện không ganh ghét oán hờn
Giữ tâm kiên cố không sờn chí tu
Nguyện hằng tinh tấn công phu
Cầu cho nhân loại đừng thù hận nhau

Nguyện nay mãi đến mai sau
Chúng sanh còn ác sớm mau hiền hòa
Nguyện cho tất cả gần xa
Mọi người hạnh phúc nhà nhà ấm êm

Nguyện đời đạo đức nhiều thêm
Nhân dân lợi lạc trọn niềm tin yêu
Nguyện cầu thành tựu ít nhiều
Tặng cho cuộc sống những điều đơn sơ

Nguyện người đừng quá thờ ơ
Đừng nên lạnh nhạt làm ngơ vô tình
Nguyện cùng giúp ích nhân sinh
Sẻ chia vật chất tâm linh đời thường

Nguyện lòng trong sạch thanh lương
Không buồn không giận không vương khổ sầu
Nguyện xin Phật pháp nhiệm mầu
Trường tồn cõi thế thấm sâu tâm người

Nguyện truyền pháp bảo không lười
Sống trong chánh niệm xinh tươi của thiền
Nguyện mong thế giới bình yên
Khắp nơi khắp chốn mọi miền an vui.

Tuyển chọn bài thơ phật giáo hay nhất, triết lý nhấtThơ phật giáo số 2

Thầy ơi, tu có khó không?
Bát Chánh Đạo đó viển vông không màng
Chánh Kiến thì phải khởi sanh
Đều do ý chí mà thành đường đi
Giải pháp là Chánh Tư Duy
Hết lòng tác ý lương tri của mình
Để cho nắm rõ sự tình
Chánh Ngữ phải đúng tình hình như trên
Ngữ đúng nghiệp chẳng chênh vênh
Chăm làm việc tốt mà nên con người
Chánh Mạng muốn có điểm mười
Nghề đúng tạo phước sóng đôi song hành (Chánh Nghiệp)
Dũng ngăn tĩnh khắc lưu manh
Nghị lực có đủ Chánh Tinh Tấn thành
Ngăn ác khó hơn làm lành
Chánh Tinh Tấn thúc phải đành ra tay
Chánh Niệm thì nên ăn chay
Tiêu trừ tam độc mới hay chính mình
Thần thông quảng đại siêu hình
Tinh tấn tu tập Chánh Định về đây
Muốn được đi gió về mây
Không để tam độc bủa vây chính mình
Giác ngộ bậc đại trí minh
Chánh đạo viên mãn tâm linh niết bàn.

Thơ phật giáo số 3

ĐỪNG tham tiền bạc của người
QUÊN công cha mẹ cả đời vì con
NHÂN gian lắm kẻ còn son
ĐỨC không lo giữ, lòng còn dối gian
THAM tàn phá nát tâm can
DANH chưa thấy, thấy rõ ràng ác nhân
VỌNG tiền quên cả tình thân

ƠN không lo báo, giành phần thiệt hơn
NGHĨA tình gắn bó keo sơn
SINH lòng phản trắc, giận hờn người trên
THÀNH nhân phải học lâu bền
HÃY chuyên tâm để luyện rèn điều hay
KHẮC sâu trí, luyện thêm tài
GHI nhớ việc thiện ngày ngày noi theo

Tuyển chọn bài thơ phật giáo hay nhất, triết lý nhấtThơ phật giáo số 4

Quý hơn ngàn tấm lụa đào
Sáng hơn trăm vạn vì sao trên trời
Là tình Mẹ, tợ biển khơi
Mãi dào dạt sóng, trọn đời thương con.
Từ thuở bé, đến lớn khôn
Con chưa kịp đáp mười ơn sâu dày,
Nay nhìn di ảnh khói bay
Mà lòng quặn thắt, lệ cay mi nhoè.
Thôi đành: sanh tử, đi về
Nương thuyền Tam Bảo, một bề dụng công
Phước lành hồi hướng phổ đồng
Nguyện trên Từ Mẫu chứng lòng cháu con.

Thơ phật giáo số 5

Sơn Lâm chúa tể muôn rừng
Tìm được đối thủ vừa mừng vừa vui
Đối thủ cứ mãi trốn chui
Ẩn trong thân trí chực mùi trào ra
Chế ngự nó phải tài ba
Phương thức khắc chế trông xa mà gần
Khai minh diệt bớt tham sân
Đối thủ chính hắn gian truân không màng.

Thơ phật giáo số 6

Mẹ cho con tất cả
Hết quãng đời tuổi xanh
Cả yêu thương dịu ngọt
Rộng hơn biển trời thanh.

Mẹ là gió mát tinh anh
Là cây tiên dịu, là cành Thuỳ Dương
Mẹ là hoa, mẹ là hương
Mẹ là nguồn cội, tình thương nhiệm mầu.

Mẹ đã ru con ngủ, bằng tiếng hát dịu dàng hiền êm ả:
Gió mùa thu, mẹ ru con ngủ…
Năm canh chầy, mẹ thức đủ vừa năm…

Thơ phật giáo số 7

Giữa cuộc đời hối hả
Dừng lại một phút thôi
Tâm bình an thanh thản
Thấy hạnh phúc tức thời!

Thơ phật giáo số 8

Đời người chìm nổi đắng cay.
Vô minh nào biết tỉnh say thế nào.
Nương theo Phật Pháp nhiệm mầu.
Tu tâm sửa tánh ngày sau an lành.

Thơ phật giáo số 9

Những chân lý, con cần nên tìm học
Việc của người đừng đâm thọc đôi bên
Ráng cẩn ngôn, cẩn hạnh cho thường bền
Thốt ra tiếng không làm sao lấy lại!

Một tiếng chánh, muôn đời lưu tồn mãi
Một tiếng nhơ, bia sử vẫn ghi hoài
Lưỡi dẻo mềm, nói sao phải êm tai
Đừng thô lỗ, cộc cằn hay rủa chửi

Đời tội ác đều cũng do cái lưỡi
Thích ăn ngon, béo bổ mãi càng nhiều
Thốt ra lời dường ngọn lửa đốt thiêu
Bao kẻ khác phải nhào lăn ngã gục

Nay Ta khuyên các con nên câu thúc
Cả thân, tâm, trí, tánh được trọn lành
Nếm vị mùi đạo lý mới cao thanh
Đường giải thoát mới hầu mong bước tới.

Thơ phật giáo số 10

Trước thềm năm mới xuân sang
Cùng nhau phát nguyện tinh chuyên tu hành
Thập thiện xin nguyện hoàn thành
Từ bi hỷ xả, luôn dành cho nhau
Nguyện xin chư Phật thùy từ
Chứng minh gia hộ tân niên thuận hòa
Người người xả bỏ ác tà
Sống theo Chánh Pháp nhà nhà an vui.

Tuyển chọn bài thơ phật giáo hay nhất, triết lý nhất

Những bài thơ Phật giáo về cuộc sống đưa con người đến chân, thiện, mỹ

Thơ Phật giáo hay nhất hướng tâm hồn ta trở về trạng thái bình yên, thanh tịnh, bỏ qua những xô bồ, ồn ào bên ngoài, tìm đến một nơi bình yên hạnh phúc và tuyệt vọng tìm nơi bình yên nhất trong tâm hồn. Đó là một bài thơ rất ý nghĩa, có thể giúp mọi người sống một cuộc sống thanh đạm và bình yên hơn. Hãy để chúng tôi chia sẻ cùng bạn!

Thơ phật giáo số 11

Nhớ lời Phật dạy khi xưa
Cho con vững bước khi chưa tu hành
Ta nay là Phật đã thành
Các con tinh tấn sẽ thành như ta
Nghiệp này do ý mà ra
Trí mà không sáng tâm tà vô ngay
Đời người có trả có vay
Phước mà đủ lớn vận may ùa về
Ta bà là chốn u mê
Nhân gieo thì ắt quả về nay mai
Những điều nguyện ước tương lai
Như lý tác ý kéo xa lại gần
Đất là mẹ khí là cha
Cho ta luồng khí thở ra hít vào
Tới khi hơi thở thều thào
Tâm mà không loạn ấy là chơn tu.

Thơ phật giáo số 12

Lần tay tính lại sổ đời
Kiếp người chìm nổi vận thời rủi may
Buồn vui sớm đổi chiều thay
Ghét thương thế sự tháng ngày thịnh suy

Vô thường còn mất đến đi
Biển lòng sóng dậy ai bi nặng lòng
Thu tàn gió chuyển sang đông
Ai chung tâm sự hòa đồng tâm tư ?

Sang hèn mấy bận hoại hư
Trắng tay danh lợi cũng như bọt bèo
Hơn thua hai chữ giàu nghèo
Lăn thân cơ cực chạy theo kim tiền

Xuân xanh bao nổi ưu phiền
Đến khi tóc điểm an nhiên mong cầu
Cuối đường sanh tử về đâu ?
Linh hồn thanh thản bể sầu lắng yên …

Thơ phật giáo số 13

Thời oanh liệt vua Hùng dựng nước
Để trời nam có được vinh quang
Tên người ghi khắc sử vàng
Dựng xây đất nước muôn ngàn khó khăn

Tìm lại sử Hồng Bàng thời Lạc
Nước Văn Lang ghi khắc muôn đời
Hoang sơ khai phá cõi trời
Phong Châu Phú Thọ đất thời tổ ta

Hùng Vương trước tạo ra bờ cõi
Đến Hùng Hiền tiếp nối giang sơn
Hùng Lân Hùng Việp cháu con
Hùng Hy tiếng gọi vẫn còn đế sau

Đời thứ sáu vua trao việc nước
Hùng Chiêu về nối bước Hùng Huy
Hùng Vỹ Hùng Định thế uy
Văn Lang lớn mạnh Hùng Hy đế mười

Đến Trinh – Võ không lười thế sự
Cùng Việt – Anh cố giữ Hồng Bàng
Hùng Triều Hùng Tạo Văn Lang
Nghị Duệ đời cuối sử vàng kết đây

Mười tám đời dựng xây đất nước
Cho Vương Hùng mãi được khắc ghi
Nhớ ngày con cháu ân chi
Mồng mười âm lịch phải đi viếng Hùng

Tuy lịch sử không cùng người viết
Nhưng đất ta nước Việt bao đời
Hùng anh đứng vững giữa trời
Đổ bao xương máu ơn thời phải ghi.

Những bài thơ Phật giáo về cuộc sống đưa con người đến chân, thiện, mỹ

Thơ phật giáo số 14

Lòng thành kính Phật từ bi
Trong tâm có Phật niệm câu Di Đà
Thành tâm, chánh niệm nơi nơi
Hoa sen tươi tốt nhà nhà an vui.

Thơ phật giáo số 15

Đời là cõi tạm trần gian
Đạo là bến giác từ quang nhiệm màu
Đời là tạo sóng ba đào
Đạo là hỷ xả dạt dào từ bi
Đời là oan trái thị phi
Đạo là chân lý bất di bất dời
Đời là bể khổ tơi bời
Đạo là Bát Nhã thuyền rời bến mê
Đời là bình phẩm khen chê
Đạo là khiêm tốn chẳng hề lợi danh
Đời là tranh chấp phân tranh
Đạo là thanh tịnh thiện hành tu tâm
Đời là thế sự oái oăm
Đạo là chánh pháp thậm thâm diệu kỳ

Đạo – Đời hai chữ khắc ghi
Dung hòa hợp lại còn gì lành thay
Tốt đời đẹp đạo dựng xây
Thường Lạc Ngã Tịnh chắp tay Di Đà.

Thơ phật giáo số 16

Kính lạy Phật Pháp Tăng Tam Bảo
Giờ phút này con thư thái, thảnh thơi
Một giấc ngủ yên bình không mộng mị
Niệm an lành, hạnh phúc cả thân tâm

Nguyện Bồ Tát Quán Âm – giúp con tình thương lớn
Nguyện Phật Di Đà – thường đến hộ trì con
Nguyện Phật Dược Sư – giúp tiêu trừ tật bệnh
Nguyện Phật Di Lặc – cười hỷ xả bao dung
Nguyện Phật Thích Ca – khai mở đường giác ngộ
Nguyện Bồ Tát Phổ Hiền – hành thiện sự giúp đời
Nguyện Bồ Tát Địa Tạng – độ chúng sanh vô tận
Đức từ bi lan tỏa trái tim con
Khi nghỉ ngơi không lo âu sợ hãi
Thức dậy rồi nguyện sống hiểu và thương!

Thơ phật giáo số 17

Chúng ta đều đã lên tàu
Thời gian không định biết về đâu,
Ga cuối cuộc đời tất phải đến
Bây giờ còn sống hay thương nhau…

Đừng gây thêm chuyện khổ đau
Gieo sầu chuốc oán về sau thêm buồn
Oan gia nghiệp báo theo luôn
Từ bi hỉ xả oán hờn bỏ xa.

Cộng nghiệp sinh chốn ta bà
Sinh già bịnh chết ai mà thoát đâu.
Nương theo Phật pháp nhiệm mầu
Xả ly tham ái hồi đầu hết mê…

Chuyến tàu định mệnh đưa về
Tây phương Cực Lạc là Quê Hương mình.

Những bài thơ Phật giáo về cuộc sống đưa con người đến chân, thiện, mỹThơ phật giáo số 18

Người người tu với tượng hình.
Mấy ai tu với Phật mình bên trong.
Hơn thua màu áo nâu sòng.
So đo chay mặn, đo lòng từ bi.

Vào chùa thấy Phật cười khì…
Về nhà nóng giận, sân si đùng đùng…
Vào chùa quỳ lạy tứ tung.
Về nhà tâm tánh, tận cùng xấu xa.

Vào chùa cầu khấn thiết tha.
Về nhà chửi mẹ, mắng cha nặng lời.
Vào chùa miệng nói thảnh thơi.
Về nhà lòng dạ, rối bời như tơ.

Vào chùa mặt giống như khờ.
Về nhà gian ác, trẻ thơ không chừa.
Vào chùa dạ dạ, thưa thưa.
Về nhà văng tục, nói bừa, nói ngang.

Vào chùa quỳ lạy thắp nhang.
Về nhà thì chẳng, ngó ngàng mẹ cha.
Vào chùa vui vẻ thuận hoà.
Về nhà bảo tố, phong ba nổi liền.

Vào chùa miệng niệm huyên thuyên.
Về nhà mồm miệng, xỏ xiên đủ đường…

Nhắn người Phật Tử muôn phương !
Tu là sửa đổi, theo gương Phật Đà.
Chuyển dần những tánh xấu xa.
Sống cho ngay thẳng, thật thà hiền lương.

Chuyện đời, việc đạo một đường…
Vốn là không khác, hãy thường nghĩ suy.
Người tu buông bỏ sân si.
Quay về bổn tánh, từ bi thiện lành…!!!

Thơ phật giáo số 19

Rộng gieo ơn nghĩa khắp nơi,
Ði đâu cũng gặp được người mến ta.
Oán thù nếu đã gây ra,
Vô vàn nguy hiểm rình ta đường đời.

Thơ phật giáo số 20

Sống lâu phải khéo điều hòa
Tâm, sinh, vật lý khéo hòa bình an
Giận nhiều có hại cho gan
Buồn quá hại phổi nghĩ toan hại tỳ
Ăn uống đừng để béo phì
Vui mừng quá lố tim thì dễ ngưng
Sợ quá hại thận đau lưng
Tâm an thân khỏe dững dưng với đời
Niệm Phật lòng dạ thảnh thơi
Không còn cố chấp sáng ngời đạo tâm
Vọng tưởng dấy khởi chớ lầm
Thường hằng quán chiếu Phật tầm đâu xa
Sáng soi phân biệt chánh tà
Hạnh tu buông xả đó là Lạc bang
Niệm Phật cuộc sống an nhàn
Phải niệm cho đúng buộc ràng tháo tung
Niệm Phật Sự Lý viên dung
Mới là chơn niệm vô cùng an vui.

Những bài thơ Phật giáo về cuộc sống đưa con người đến chân, thiện, mỹ

Những bài thơ Phật giáo vô thường giúp thanh tịnh tâm hồn

Đời vô thường, ai biết được ngày mai. Vì vậy, bạn hãy sống ở hiện tại cho trọn vẹn, làm những gì mình thích, theo đuổi ước mơ hoài bão … Đừng quên tận hưởng trọn vẹn từng phút từng giây trong cuộc sống.

HẠT BỤI VÔ THƯỜNG
Thơ: Toàn Tâm Hòa

Ngồi nghe hạt bụi vô thường
chạm nhau trên những nẻo đường… lao xao
hạt nào lỡ vướng ta đau
hạt nào lấp lánh sắc màu phù hư!

Lẽ nào ta ngộ nhận ư!?
mà sao ngồi đó trầm tư một mình
vui buồn giữa cuộc nhân sinh
cố an nhiên bước giữa nghìn chông chênh

Ngồi nhìn thế cuộc mông mênh
thời gian bao cuộc nhớ quên, khóc cười
ta như đứa trẻ biếng lười
đang hồi mơ lại một thời đã xa!

giữ ta… mãi mãi là ta
bước đi trên cuộc trầm kha chân tình
trần gian hữu sắc, hữu hình
chỉ mong hạnh phúc, an bình là vui!

VÔ THƯỜNG
Thơ: Nguyễn Hưng

Chiếc lá vàng rồi bay về viễn xứ
Cõi nhân gian vốn dĩ rất vô thường
Thì thân này đã mang phận lữ thứ
Có sá gì dấn bước chốn phong sương.

Bởi tất cả cũng chỉ là cát bụi
Sướng hay khổ cũng có khác gì đâu
Dẫu giàu sang bạc vàng như đỉnh núi
Thì mai đây vẫn một nấm đất bầu

Cứ an nhiên vì đời là cõi tạm
Thác là về nơi cội kiếp lai sinh
Hãy vui lên cho mỗi ngày rạng rỡ
Cớ làm sao phải tự khổ chính mình.

Rồi nhẹ bước như ngoài kia mây gió
Sắc là không ta ngạo với đất trời
Bao sân si một thoáng giây vứt bỏ
Dù mai lìa hồn vẫn thấy thảnh thơi.

Thêm mỗi ngày ta cám ơn thượng đế
Sẽ trọn vui bởi thấu lẽ vô thường
Đêm vừa tàn phố trở mình thức giấc
Bình minh về nắng toả giữa ngàn hương.

VÔ THƯỜNG
Thơ: Phú Sĩ

Vô thường một cõi hư không
Trầm luân một thuở bụi hồng nhân gian
Nguyện lòng thanh khiết mây ngàn
Thảnh thơi trải rộng thênh thang ân tình

Dãi dầu một kiếp ba sinh
Nẻo đường lạc bước linh đinh nỗi sầu
Tình đời nợ trả cho nhau
Đời vui ngắn ngủi với bao muộn phiền

Bốn mùa trời đất luân phiên
Chòng chành sóng nước lạc miền yêu thương
Nhân sinh lắm nỗi đoạn trường
Đìu hiu gió lạnh nghiệp đường còn đây

Trời chiều bóng ngả về tây
Tim côi gồng gánh đắng cay trăm bề
Lợi danh một thuở đê mê
Nghĩa tình một thuở não nề người ơi

Vô thường một cõi chơi vơi
Kẻ mong ra khỏi người chơi bước vào
Cuộc đời còn lắm lao đao
Hãy dành tốt đẹp ngọt ngào mà thôi.

Những bài thơ Phật giáo vô thường giúp thanh tịnh tâm hồn
HÀNH TRANG VÔ THƯỜNG
Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời cứ ngỡ giấc mơ
Đến khi nhìn lại, một đời phù vân
Trần gian nơi chốn nợ nần
Nợ tình nợ nghĩa, bao lần trả vay
Sanh ra tay trắng bàn tay
Đến khi khuất bóng, chẳng thay đổi dời
Ngỡ rằng đời giống trò chơi
Thắng thua thành bại, một thời đã qua
Bỗng nhiên ta gặp lại ta
Chỉ là chiếc bóng, chiều tà thế gian
Đời người hết hợp lại tan
Lợi danh quyền tước, hành trang vô thường
Cuộc đời đừng mãi vấn vương
Trả về cho đất, đoạn trường bi ai.

Nếu đã là quá khứ
Hãy tha thứ cho nhau
Tất cả những niềm đau
Hãy cho vào quên lãng

Niềm đau thời dĩ vãng
Là vật cản đường đời
Cuộc đời muốn thảnh thơi
Hãy xa rời quá khứ

Cuộc đời là phép thử
Ta phải tự đi qua
Không ai thay ta cả
Thành bại ở nơi ta

Hãy học cách vị tha
Đau khổ sẽ rời xa
Yêu thương lấy tất cả
Hạnh phúc sẽ nở hoa.

THẾ GIAN VÔ THƯỜNG
Thơ: Ngạo Thiên

Cuộc đời như áng mây trôi
Ngàn năm nhân thế đắng môi lệ sầu
Đời người sống được bao lâu
Trăm năm rũ bóng huyệt sâu đợi chờ

Đời người như giấc ngủ mơ
Biệt ly không hẹn không chờ đợi ai
Sắc kia thắm đẹp cũng phai
Có ai giữ mãi tiền tài bền lâu

Đời người đi mãi về đâu
Vô thường chi phối âu sầu thế gian
Cuộc đời có hợp có tan
Hỏi đâu vĩnh cửu mộng vàng trăm năm

Quay về sống với chân tâm
Hãy như sen trắng giữa đầm ngát hương
Con người sống để yêu thương
Mĩm cười hạnh phúc đoạn trường bi ai.

VÔ THƯỜNG
Thơ: Bách Tùng Vũ

Cõi hồng trần ngàn lần rơi lệ
Kiếp luân hồi mặc kệ chúng sinh
Bao hương linh thác khóc đòi về
Hồn não nề nhớ nhà da diết.

Dẫu đã biết Vô thường là thế
Chẳng có ai không thể ra đi
Vẫn sầu bi trăm ngàn ai oán
Tiếc trần gian một thuở đam mê.

Ai rồi cũng sẽ về thiên cổ
Dù giàu sang hay khổ một đời
Nước mắt rơi khi hồn lìa xác
Chỉ còn là cát bụi hư vô.

Dù chết oan hay mồ vô chủ
Sẽ luân hồi khi ngủ đã say
Sông Vong Xuyên chờ ngày trên bến
Cầu Nại Hà dẫn đến đầu thai.

Hỏi trần gian có ai sống mãi
Ai chắc mình không trải tử sinh
Bao vong linh xa lìa cõi thế
Có trở về thân xác nguyên trinh ?

Ai rồi cũng tử, sinh phải nhận
Dẫu sang giàu hay phận vất vơ
Trăm đường tơ trở về một cõi
Vô Thường rồi…thoát khỏi… Sầu bi.

ĐỜI VỐN VÔ THƯỜNG
Thơ: Tùng Trần

Muốn hay không thì cuộc đời vẫn vậy
Cứ xuôi dần theo dòng chảy thời gian
Người cơ hàn hay là kẻ giàu sang
Khi chết đi vẫn hai bàn tay trắng

Được ấm no đã là điều may mắn
Hãy giữ gìn đời bình lặng sóng yên
Có những điều để tạo hoá tự nhiên
Đừng gượng ép kẻo muộn phiền vây lấy

Đáng hay không vì xa hoa bóng bẩy
Rồi tự mình xô đẩy dưới vực sâu
Nếu như tâm chẳng muốn vướng ưu sầu
Thì chớ nên cưỡng cầu trong mê muội

Biết ăn năn và nhận ra lầm lỗi
Nhớ dặn lòng phải sửa đổi bản thân
Dẫu vật chất thì ai sống cũng cần
Nhưng đừng để chữ tình thân rạn nức

Chuyện tử sanh mãi luôn là định luật
Đời vô thường sự thật chẳng thể thay
Là con người thì ai cũng như ai
Đến cuối cùng cũng phải về cát bụi.

Những bài thơ Phật giáo vô thường giúp thanh tịnh tâm hồn

Những bài thơ về chữ duyên trong Phật giáo

Chúng ta hãy hiểu ý nghĩa của từ “định mệnh” trong Phật giáo. Khởi đầu tình duyên dồi dào, hứa hẹn tốt đẹp cũng bởi vì nhân duyên vẫn còn. Sưu tầm những bài thơ hay sau đây.

Bài thơ số 1

Mọi việc trên cuộc đời, như là bong bóng nước
Đủ màu tươi lấp lánh, thu hút người đắm say
Nhưng khi chạm bàn tay, tan tành điều mơ ước
Người ngỡ ngàng thảm thiết, kêu khóc vì nhớ nhung
Một mộng ảo mông lung, vốn nào đâu có thật.

Bài thơ số 2

Cha lành thương con dại
Nên phát lời đại nguyện
Tạo cảnh giới Cực lạc
Ðể nhiếp độ chúng sanh
Thoát ly khổ sanh tử
Tiến tu thành đạo quả
Hườn lai cõi Ta-bà
Tùy nguyện độ chúng sanh
Ðồng sanh về Cực lạc.

Bài thơ số 3

Người tu phải tin lý công nhân quả
Nợ mình gieo đã nhiều kiếp nào rồi
Nay mình tu thì nghiệp quả cộng nhồi
Hãy ưng chịu, để trả đền nghiệp báo.

Nợ oan trái sớm cần nên cởi tháo
Kiếp tiền nhân nay trả phải cho xong
Bậc chân tu phải chí quyết một lòng
Dù trăm đắng, ngàn cay không thối chuyển.

Những bài thơ về chữ duyên trong Phật giáo

Đạo Phật là đạo hiếu, từ bi và giải thoát. Ngoài ra, đạo Phật còn dạy về nhân cách, đạo đức của con người. Hy vọng những bài thơ phật giáo triết lý ý nghĩa nhất ở bên trên sẽ giúp lòng bạn được thanh tịnh, cảm thấy bình an nhất nhé. Cảm ơn các bạn đã đọc hết bài thơ, meothathay  còn có rất nhiều bài thơ hay khác trong Thơ chọn lọc mời các bạn vào tham khảo nhé.

RELATED ARTICLES

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here

Bài viết hay nhất

DANH MỤC WEBSITE